TUỔI GIÀ CÓ MỘT NƠI ĐỂ MONG CHỜ, CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐỂ GẶP GỠ

TUỔI GIÀ CÓ MỘT NƠI ĐỂ MONG CHỜ, CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐỂ GẶP GỠ

Tâm sự của cô Phạm Xuân về hành trình tìm lại niềm vui và sự gắn kết cùng Hội Chăm Sóc Cao Niên Bình Minh.


Sau những ngày chỉ còn lại một mình

Sau khi chồng tôi mất, tôi đã suy sụp một thời gian dài. Mỗi ngày trôi qua đều nặng nề và tĩnh lặng đến mức tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để quen với cuộc sống chỉ còn lại một mình.

Con gái tôi, đứa thì ở xa, đứa thì cũng có gia đình nhỏ phải chăm lo. Có lẽ khoảng cách thế hệ khiến mẹ con tôi đều ngại mở lời.

Tôi vốn bị chấn thương xương khớp từ một tai nạn khi còn ở Việt Nam nên việc đi lại cũng khó khăn. Càng ít vận động, tôi càng thu mình lại. Ít gặp gỡ, ít trò chuyện, tinh thần của tôi cũng dần đi xuống. Tôi được bác sĩ chẩn đoán mắc trầm cảm. Có những buổi sáng thức dậy, tôi không biết mình nên làm gì, cũng chẳng có điều gì để mong đợi trong ngày mới.

Gia đình bà thông gia thấy tôi ít cười nói, ít ra ngoài nên khuyên tôi thử đến sinh hoạt tại Hội Chăm Sóc Cao Niên Bình Minh. Khi ấy, hội mới bắt đầu thành lập, số lượng thành viên còn chưa nhiều. Tôi nhớ lần đầu tiên đến tham gia, trong lòng cũng có chút ngại ngùng. Tôi chưa từng tham gia bất kỳ hội người cao tuổi nào trước đó nên không biết mình có hòa nhập được hay không.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng cứ đi một lần cho biết, nếu vui thì lần sau đi tiếp. Không ngờ, chính buổi gặp gỡ ấy lại mở ra một hành trình hoàn toàn mới trong cuộc sống của tôi.


Từ một buổi gặp gỡ, tôi tìm thấy một nơi để thuộc về

Mỗi buổi sinh hoạt đều được các cháu chuẩn bị rất chu đáo. Từ ly nước, bữa ăn, món tráng miệng cho đến cách sắp xếp bàn ghế, đón tiếp từng cô bác đều rất cẩn thận. Các cháu nhớ từng cô bác, nhớ ai bị đau chân, ai ăn chay, ai thích món gì, ai lâu rồi chưa đến sinh hoạt. Tôi luôn cảm nhận được sự tôn trọng mà các cháu dành cho người lớn tuổi.

Từ lúc tham gia hội, tôi bắt đầu có thêm một niềm vui rất giản dị. Đó là mong đến ngày sinh hoạt để lấy những bộ quần áo đẹp nhất trong tủ ra mặc, tươi tắn, chỉn chu để gặp những người bạn của mình.

Có người sẽ nghĩ điều đó thật bình thường. Nhưng với một người từng nhiều năm chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường, việc có một nơi để mong chờ, có những người để gặp gỡ lại là một nguồn động lực rất lớn. Nhiều người gặp tôi đều bảo nhìn tôi khỏe mạnh và vui vẻ. Không ai biết rằng phía sau vẻ ngoài ấy là những cơn đau xương khớp kéo dài và căn bệnh trầm cảm mà tôi vẫn đang điều trị.

Có một lần sau buổi sinh hoạt, tôi ngồi lại khá lâu. Hôm ấy, trong lòng tôi có nhiều suy nghĩ nên gương mặt chắc cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi. Cháu H., nhân viên của Hội, đến ngồi cạnh và nhẹ nhàng hỏi:

"Cô có chuyện gì không cô? Hôm nay con thấy cô không được vui."

Tôi kể cho cháu nghe về sức khỏe của mình, về những khó khăn trong sinh hoạt hằng ngày và cả những lo lắng khi tuổi già ngày một nhiều bệnh tật.

Cháu không chỉ lắng nghe mà còn dành rất nhiều thời gian hướng dẫn tôi từng bước liên hệ với cơ quan hỗ trợ người cao tuổi của Chính phủ để đăng ký gói hỗ trợ tại nhà. Đối với người trẻ, những thủ tục ấy có thể không quá khó, nhưng với một người lớn tuổi như tôi, đó thực sự là cả một thử thách. Nếu không có sự giúp đỡ của cháu, có lẽ tôi sẽ không bao giờ đủ tự tin để tự mình hoàn thành.

Ngày nhận được thông báo hồ sơ được chấp thuận, tôi vui đến mức cầm điện thoại gọi ngay cho cháu H. để báo tin. Tôi nhớ mình đã nói:

"Cảm ơn cháu rất nhiều. Nhờ cháu mà tuổi già của cô được yên tâm rồi!"

"Nhờ cháu mà tuổi già của cô được yên tâm rồi!"


Tìm lại niềm vui và sự bình yên trong những năm tháng tuổi già

Sau đó, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự tận tâm của các cháu trong hội.

Biết tôi thích dùng máy massage mắt, mỗi lần đến sinh hoạt hội, các cháu đã tìm mua giúp tôi một chiếc để tôi có thể sử dụng riêng nhiều hơn khi ở nhà. Khi bác sĩ khuyên tôi nên tập bơi để cải thiện chức năng cho khớp gối, các cháu đã sắp xếp người đưa đón và hỗ trợ để tôi có thể duy trì việc tập luyện.

Nhờ có Hội Chăm Sóc Cao Niên Bình Minh, tôi không còn cảm thấy mình là gánh nặng của các con. Các con có thể yên tâm chăm sóc gia đình nhỏ của mình, còn tôi vẫn có cuộc sống riêng. Tôi có bạn bè, có những buổi sinh hoạt, có những chuyến đi chơi, có giờ tập bơi, đi khám sức khỏe mà không cần con cái phải bận lòng.

Quan trọng hơn cả, sức khỏe tinh thần của tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi cười nhiều hơn, chủ động ra ngoài nhiều hơn, ngủ ngon hơn và căn bệnh trầm cảm cũng dần được cải thiện theo thời gian.

Đến hôm nay, mỗi khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn thầm biết ơn cơ duyên đã đưa mình đến với Hội Chăm Sóc Cao Niên Bình Minh.

Tôi vẫn mong mình sẽ còn đủ sức khỏe để tiếp tục đồng hành cùng Hội Chăm Sóc Cao Niên Bình Minh thật lâu, bởi nơi đây không chỉ giúp tôi có thêm những người bạn cùng trang lứa, mà còn giúp tôi tìm lại sự bình yên và niềm vui trong những năm tháng tuổi già.

- THE VIET NEWS


"Cao niên Bình Minh – Tận Tình Chăm Sóc” không chỉ là một slogan đối với chúng tôi—đó là lời cam kết về sự hỗ trợ vững chắc và sự thấu hiểu chân thành.

LIÊN HỆ